” Tình chỉ đẹp khi còn dang dở …” là câu bông đùa của ai đó mà từ xưa tôi đã bắt gặp rất nhiều từ phim ảnh lẫn tiểu thuyết, thậm chí cả truyện tranh. Hồi bé tôi rất ghét câu nói đó, nghe mà mâu thuẫn quá. Tại sao lại dang dở mới đẹp và vĩnh hằng? Chẳng phải ai cũng muốn một kết thúc hậu sao. Lớn lên tôi thay đổi, giờ đọc lại thấy nó đúng và cũng chua chát. Bi kịch sẽ là thứ khiến con người ta sợ và nhớ mãi trong lòng. Đó chính là ý nghĩa thật sự của câu nói đó.
Có 5 câu chuyện khiến tôi hụt hẫng và nhói lòng, chẳng muốn đọc lại nhiều lần. Càng đọc càng xót xa. Tất cả đều kết buon, để lại nhiều nuối tiếc.
Đầu tiên là ” Bird in the cage” (Chim trong lồng), cái bộ đó hành người quá. Nó điên không kém gì mấy bộ ngược luyến tàn tâm của tầu khựa đâu. Hai nhân vật chính dù đã được ở bên nhau sau khi vượt qua bao đau thương, thử thách nhưng chẳng trọn vẹn. Bởi hai trái tim không hiểu nhau. Em thấy mình nhơ nhuốc, chẳng muốn đến với anh do đó muốn tránh khiến chàng trai tổn thương. Anh ta trở nên đau khổ, mù quáng, tìm mọi cách đoạt em về tay người cha. Dần dần anh ta đối xử với người mình yêu không khác gì cha mình năm xưa. Xé nát đôi cánh tự do của người đó, giam vào chiếc lồng. Tuy nhiên lần này không chỉ giam người yêu bé nhỏ vào lồng mà anh ta ” giam hãm” bản thân mình trong đó. Hai linh hồn đáng thương ấy mãi mãi chang tìm được lối thoát, cùng nhau rơi xuống vực không đáy.
Tiếp câu chuyện thứ hai dựa trên một bộ phim giả tưởng của mĩ ” Sóng điện từ”, kể về những chiếc radio kì diệu giúp con người ta kết nối vượt thời gian. Chiếc radio cổ đã đưa người đọc vào một thế giới biến động . Một bên là Trung quốc, thời kì sau khi chiến tranh thế giới thứ 2 kết thúc và bên còn lại là Trung quốc hien đại năm 19xx. Nhân vật chính là cô gái trẻ trong đoàn quân thanh niên tình nguyện, đầy nhiệt huyết. Cô có một người bạn trai nằm viện. Bởi công việc của đoàn thể bề bộn, cô không thể ở bên người đó được. Một đêm nọ, cô gái đã thu kết nối nói chuyện trên radio. Ban đầu cô nghĩ đó sẽ là thú vui tiêu khiển giúp cô xả hơi sau những ngày lao động mệt mỏi. Tình cờ chiếc radio kết nói tới chiều không gian khác, cô đâu hay đó là tương lai, cách cô gái gần hơn 20 năm lận. Bên đầu máy là giọng chàng trai trẻ. Anh là người vui tính, hòa đồng . Từ đó hai người trở thành bạn tâm giao. Moi khi có chuyện buồn vui cô đều chia sẻ với anh. Sau đó, bạn thân của cô gái bị ngã, phải nhập viện. Cô gái đó nằm cùng viện với bạn trai của cô. Một thời gian sau , trung quốc có nhiều biến động, cô gái mat liên lạc với chàng trai của tương lai. Cô tranh thủ thời gian tới thăm bạn lẫn người yêu trong viện. Cuộc sống bình dị cứ thế trôi qua cho đến khi cô dùng radio tìm người bạn cũ. Đầu dây bên kia vẫn là người con trai nọ. Anh hỏi thăm cô gái và kể chuyện anh thăm gia đình. Rồi anh nói tên người cha. Nghe xong cái tên đó, cô gái sửng sốt, run rẩy hỏi tên mẹ anh. Anh cười, tiếp tục trả lời nào đâu biết đầu dây bên kia cô gái nghẹn ngào, không thể nói lên lời … Bởi hai tên đó chính là tên của anh bạn trai cô và nhỏ bạn thân. Cô nhanh chóng chấm dứt cuộc gọi, chào anh , cô gạt đi mọi thứ. Còn hiện tại của chàng trai, anh ngạc nhiên và nảy sinh ý định tìm hiểu về thân thế của cô gái kì lạ đó. Anh muốn gặp cô ở không gian này. Cô chiếm vị trí không nhỏ trong anh. Nhờ những tư lieu ít ỏi từ cuộc nói chuyện lúc xưa, anh tìm ra thân phận của cô … Rồi chua chát khi biết sự thật, sau khi bố anh chia tay với cô, chỉ vì nảy sinh tình cảm với mẹ anh trong bệnh viện, cô gái trẻ nọ đã sống độc thân cho đến tận bây giờ . Anh có the làm gì đây? Lặng nhìn cô – con người của thời hiện tại khuôn mặt đầy vết nhăn và mệt mỏi sau những tháng năm khó khăn … bước đi … Trai tim chàng trai không khỏi đau nhói . Câu chuyện dừng tại đó với hình ảnh chiếc radio cũ kĩ bên đống rác kết thúc … cho một chuyện tình buồn, đầy hư ảo.